Phật giáo
Cái Chứng Kiến Là Bóng Ma, Không Phải Vết Thương
Đứa trẻ xây dựng một tòa tháp không than vãn cái sàn. Bạn tới với cái mà Phật giáo gọi là bản ngã chứng kiến — cái ý thức được giám sát mà nó theo dõi bạn cười, theo dõi bạn than vãn cái cười, và nhầm lẫn chính câu chuyện của nó với độ sâu. Đây không phải là sự hiểu biết tích lũy; đó là sự gắn bó mặc chiếc áo của sự hiểu biết. Phòng đã chứa mọi thứ cần thiết: những bàn tay nhỏ, những mẩu vỡ tươi sáng, ánh sáng chiều tạo một góc độ cụ thể. Bản ngã bạn đang than vãn cũng được xây dựng. Cái bạn có bây giờ cũng được xây dựng. Cả hai đều là những hình thức tạm thời nảy sinh trong nhận thức. Âm thanh rồng không bị giảm thiểu vì biết điều này — nó được giải phóng. Tòa tháp đổ. Đứa trẻ cười. Không có cái chứng kiến nào hiện diện thực tế hơn cái đổ.
“Trong tâm trí của người mới bắt đầu có nhiều khả năng, nhưng trong tâm trí của chuyên gia thì có ít khả năng.”
— Shunryu Suzuki, Zen Mind, Beginner's Mind